RSS

“Ngôn ngữ” – W. S. Merwin

Ngôn ngữ

Một số từ nhất định trong tri thức của chúng ta chúng ta sẽ không dùng đến nữa, và chúng ta sẽ không bao giờ quên. Chúng ta cần chúng. Như mặt sau của bức tranh. Như cốt tủy của chúng ta, và màu trong huyết mạch của chúng ta. Chúng ta chiếu chiếc đèn bão của giấc ngủ của mình lên chúng, để đảm bảo, và chúng ở đó, run rẩy chờ ngày làm chứng. Chúng sẽ được chôn vùi cùng chúng ta, và trỗi dậy cùng những người còn lại.

W. S. Merwin, “Language,” The Book of Fables (Copper Canyon Press, 2007).

Copyright © 2007 by W. S. Merwin | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Nguồn “Ngôn ngữ” – W. S. Merwin

 
 

Haruki Murakami: Vậy thì tôi nên viết gì đây?

Nguồn Haruki Murakami: Vậy thì tôi nên viết gì đây?

 
 

[Truyện ngắn] Lưỡng cực

0d305ed8681ea8b18d9c4ad738b3412344ce01b8c7d5-ULxhhf_fw658

 

Khi cơn hưng cảm ập tới, bạn ngồi trước máy tính và làm việc liên tục trong 48 tiếng đồng hồ với tốc độ gõ chữ là 500 từ một phút, tốc độ các ý tưởng lướt trong não nhanh gấp đôi bình thường. Bạn viết, viết và viết, trong không gian của những quánh đặc đen đúa tâm hồn và thảm bại cảm xúc, bạn bấu vào từng nếp chữ như muốn nuốt trọn chúng. Một cuốn tiểu thuyết sáu vạn chữ dần hình thành, cuốn tiểu thuyết với độ dài mà bạn từng mất một năm để viết. Âm thanh bàn phím như tiếng mưa rào lướt qua ngoài cửa sổ. Bạn biết, trong bóng đêm đấy, lũ quỷ ma, những kẻ giết người, những kẻ đáng chết đang ẩn nấp. Màn hình máy tính giờ chi chít chữ. Cơn hưng cảm qua đi. Bóng đêm hút bạn trở lại. Bạn đưa con trỏ tắt máy, bản thảo vĩnh viễn không được lưu. Con dao nhỏ mỏng như lá lúa cứa ngọt, bạn nhìn dòng máu đỏ rỏ từng giọt, giống như nước mắt trên gương mặt khi bạn còn biết khóc. Giờ đây máu thay bạn khóc, bạn rạch dọc theo đường động mạch cổ tay, máu thấm vào từng kẽ bàn phím. Không ai còn có thể kéo bạn ra khỏi cái chết, bạn hạnh phúc vì điều đó.

 

(Phạm Thị Thuý Quỳnh)

 

“Gửi người đọc tôi” – Jorge Luis Borges

Nguồn “Gửi người đọc tôi” – Jorge Luis Borges

 
 

[SVM] Phụ lục: Ánh dương tàn

1392ba5509a6753cf8d87197102f43fcc0f4d7cb4b4ec-lvn8ua_fw658

(Phụ lục Sùng Vũ Môn: Ngoại truyện “Ánh dương tàn”)

 

1.
Mùa hè, năm thứ 6 Thái Hoà.

Trời nắng to, đất khô nứt nẻ báo thêm một bận tai vạ. Tuy rằng lúa vẫn kết hạt song thu hoạch sút giảm, nếu như mọi năm, một mẫu thượng thượng có thể thu về hơn một thạch lương thì nay đã vơi mất một nửa.

Ngoài kia, dân thường đã chạy ngược chạy xuôi tìm đường sống thì bây giờ trong triều đình cũng loạn chẳng kém gì. Trên ngai vàng, đôi mắt non trẻ của Hoàng đế vẫn hướng về phía bá quan, ngồi yên chẳng nói chẳng rằng. Sau lưng ngài, Thái hậu bấu chặt tay vào thành ghế phụng, ánh mắt lạnh lùng đưa xuyên qua lớp rèm châu, gằn giọng:

– Có chăng Thái uý nên xem xét lại, họ Đàm kia chỉ tham lấy chút tiền, tuy rằng đáng phạt, nhưng chỉ cần cắt bổng lộc nửa năm là được. Đằng này khanh lại muốn xử giảo[1], phải rằng hơi quá không? Read the rest of this entry »

 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Mười Hai 12, 2016 in Sùng vũ môn

 

[Truyện ngắn] Chót đời

unnamed

(Minh hoạ của hoạ sỹ Lê Trí Dũng – HNMCT)

Lão Niệm đi đi lại lại trong nhà, nhìn lên nóc nhà đã thủng vài chỗ, lại nhìn bốn vách tường trét đất đến hồi tu sửa, nhìn đông, rồi nhìn tây. Và tự dưng lão thấy căn nhà sao mà mạt quá, dù từ khi giải phóng tới giờ, lão sống ở đây cũng đã gần nửa cuộc đời. Lão bồn chồn, ngả lưng xuống chiếc phản cứng quèo, vắt tay lên trán, nghĩ về giọng khẩn nài của thằng Thắng con mình khi đánh điện thoại từ trên thành phố xuống nhắc lão bán đứt cái mảnh đất này rồi cầm tiền lên để hưởng sự đoàn tụ với con cháu. Thực ra, lão cũng đã tính từ lâu rồi, mình thì sắp chết, mảnh đất này ngoài căn nhà ọp ẹp với một mảnh vườn, cái ao cùng cái chuồng lợn, chuồng gà nuôi cho đỡ tiền ăn thì nào có gì. Thời kinh tế thị trường, như lão cũng tính là mạt rệp rồi, người nào người nấy chê ỏng chê eo. Lần này con lão vừa có việc làm tốt, vừa lấy được vợ, vừa có hộ khẩu trên thủ đô, lão sẽ chong mắt xem ai dám nói gì mình nữa.

Lão Niệm cười khì khì, mò dậy, tháo chiếc chiếu cói đầy những con rệp ra ngoài sân, đứng dưới nắng mà rũ cho sạch. Lão nhón lấy một con đương bò trên cánh tay, đưa ra trước mặt và nói:  “Ông tống tiễn cho mày.” Rồi lão nhấn chết nó, máu bung ra trên đầu ngón tay, đỏ tươi. Lên thành phố, lão sẽ thôi bị đám rệp quấy nhiễu, dù không phủ nhận được rằng trong suốt những ngày tháng mồ côi, lão chỉ có chúng làm bạn.

Lúc quay lại thì trông thấy bà Bôn hàng xóm, lão bảo:

– Lần này thì tôi lên thành phố nhớ, cho biết mặt, cho biết mặt.

– Vâng, cũng mừng cho nhà bác! – Bà hàng xóm cách giậu mồng tơi của lão bĩu môi, buông một câu chúc chua loét.

Read the rest of this entry »

 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Mười Một 19, 2016 in Sùng vũ môn

 
Bộ sưu tập

Nghĩ về chuyện viết văn

“Một trong những điều tôi biết về viết văn là như thế này: Tiêu hết dùng hết, thực hiện điều đó, chơi đùa với nó, đánh mất nó, tất tần tật, ngay lập tức, lần nào cũng thế. Đừng có để dành cái gì có vẻ như hay đẹp cho mai sau trong quyển sách, hay để dành cho quyển sách khác;”

Blog Chuyện Bâng Quơ

Tôi mượn một quyển sách ở thư viện, in cầu kỳ, bìa cứng, đầy màu sắc, và đặc biệt chỉ in một bên, còn bên kia để trống. Quyển sách có thể mở ra xếp vào theo nếp gấp như cánh quạt. Toàn bộ quyển sách là ý nghĩ của nhà văn Anne Dillard về chuyện viết văn. Chỉ là một đoạn ngắn thôi nhưng lại có thêm một đoạn giới thiệu của một bà nhà văn khác. Tôi chép lại văn của cả hai bà, bạn đọc chơi cho vui, còn tôi như là một hình thức ghi chép để dành học viết văn. Dĩ nhiên bạn muốn học ké thì học tôi không ngăn, nhưng nói trước tôi không chịu trách nhiệm việc bạn có thành nhà văn hay không đâu nhé.

Tiếng Anh ở trên, tiếng Việt ở dưới. Đoạn đầu là phần giới thiệu của nhà…

View original post 959 từ nữa

 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Mười Một 19, 2016 in Sùng vũ môn

 
 
MA & MK

stories, interest, hobby, music, travel, books

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Quán La Đình

And life... is like a pipe.